Leonardo da Vinci thăm năm 2019

Ảnh của Fixyco
Printer-friendly versionSend by emailPDF version

Năm 2019 là năm kỷ niệm lần thứ 500 ngày mất của Leonardo da Vinci. Khắp thế giới người ta truyền nhau cú chơi khăm vui về một tập nhật ký mới được phát hiện của Leonardo, được ông viết vài tháng trước khi qua đời vào ngày 2 tháng 5 năm 1519, ghi lại chuyến thăm của ông tới năm 2019, với tư cách là khách của một du hành gia thời gian bí ẩn.

Trong những dòng sông, làn nước bạn chạm vào là thứ cuối cùng của những gì đã qua, và là thứ đầu tiên của những gì đang đến: cũng như vậy với thời hiện tại. Nhưng hôm nay, một vị khách kỳ lạ xuất hiện bất ngờ trong phòng thu của tôi, như từ một quả bong bóng lớn trên không trung. Sống trong một thời điểm khác, ông ấy tìm thấy niềm vui trong việc đưa người khác đến những thời đại khác rất xa với thời đại họ đang sống, nhưng trong bí mật vì điều này bị cấm bởi chính người dân của ông ta. Ông ấy đề nghị đưa tôi tới tương lai 500 năm, với điều kiện tôi phải giữ bí mật. Mong muốn tự nhiên của những người đàn ông tốt là kiến ​​thức, tôi đồng ý với đề nghị của ông ấy.

Theo gợi ý của vị khách lạ, tôi phải mặc quần áo đơn giản. Ông ấy sẽ nói với mọi người rằng tôi là một triết gia, sống ẩn dật trong nhiều năm, không thích nói. Ông ấy đưa cho tôi một hình chữ nhật bằng thủy tinh đen, và một loại khuyên cài tai sẽ khiến lời nói của những người xung quanh tôi được dịch thành tiếng của chính tôi. Nếu tôi nắm chặt hình chữ nhật bằng kính này mọi lúc mọi nơi, tôi được bảo thế, sự xuất hiện của tôi sẽ không có vẻ gì khác thường.

Bằng những phương tiện kỳ ​​lạ mang người ta ngay lập tức đến nhiều nơi trên thế giới, mà không cần chuyển động, vị khách đã đưa tôi đến Thượng Hải, một thành phố ở vùng viễn đông, đến Cathay và New York, một thành phố ở vùng viễn tây, đến những vùng đất được đặt tên theo Amerigo Vespucci. Có những tòa nhà có chiều cao khổng lồ, được làm bằng kính dường như chơi vơi giữa không trung mà không có gạch đá đỡ bên dưới. Có những tòa nhà được trang trí với ánh sáng màu di chuyển tạo ra ảo ảnh của một cửa sổ dẫn đến một nơi khác.

Xa xa trên những tòa nhà này nhiều máy bay bay lượn, vận chuyển người và hàng hóa. Không giống như những gì tôi đã thấy trong mơ, đôi cánh của chúng không di chuyển như cánh chim hay cánh bướm, mà được cố định. Động lực các máy bay có nguồn gốc từ một loại chất lỏng, tương tự như naphtha. Các máy bay này hẵn phải được nạp chất lỏng này, như đèn được nạp dầu, khi chúng trở lại mặt đất.

Trên những con đường giữa các tòa nhà của những thành phố tuyệt vời này là vô số những chiếc xe bọc thép tự chạy mà không cần ngựa kéo. Những cỗ xe này ắt hẵn cũng phải được nạp bằng chất lỏng naphtha. Các bộ phận không được bọc thép trong hộp kim loại được làm bằng một loại vật liệu lạ nhẹ và dẽo, nhưng mạnh mẽ và có thể được tạo thành bất kỳ hình dạng hoặc màu sắc mong muốn nào, và cũng được sử dụng để chế tạo nhiều vật thể khác.

Ánh sáng tỏa ra khắp các tòa nhà, và nhiều thứ khác bên cạnh, được tạo nên không phải bởi chất lỏng naphtha, mà bởi một chất lỏng thứ hai, vô hình với mắt thường, có thể được dẫn bằng dây kim loại, được bọc trong loại vật liệu lạ. Nhờ chất lỏng này người ta có thể làm nóng bếp lò mà không cần gỗ hoặc nhiên liệu khác, cầu thang và các hộp kim loại có thể di chuyển được, để đưa mọi người đi trong các tòa nhà. Chất lỏng này cũng có thể làm một cây đàn, hay các nhạc cụ khác, cất tiếng, và được tăng âm lên nhiều lần, để âm nhạc của nó có thể được nghe thấy ngay cả khi có rất nhiều người tụ tập lại với nhau.

Nhưng điều bí ẩn nhất đối với tôi là một chất lỏng thứ ba chảy một cách vô hình trong không khí và truyền tải chữ viết, âm thanh và hình ảnh giữa các hình chữ nhật thủy tinh, cho phép chúng đóng vai trò như những cửa sổ dẫn đến những nơi khác và ghi lại mọi thứ một cách trung thực hơn bất kỳ bức tranh nào. sức mạnh này thật kỳ diệu đến nỗi người ta cứ dán mắt vào những khối chữ nhật thủy tinh của họ, và vào những hình ảnh trong đó. Hội họa không còn là kẻ bắt chước duy nhất tất cả các tuyệt tác của thiên nhiên có thể nhìn thấy được nữa, và cũng giống như tấm gương là bậc thầy của hội họa, loại hộp gương này cũng cố định các hình ảnh vào đó.

Chúng tôi đến thăm vùng đất California, để quan sát chuyến bay của một cỗ máy nâng vật thể lên trời trên một cột lửa, rồi quay trở lại mặt đất; và những vật thể mà nó mang theo được ném xung quanh Trái đất để chúng ở lại trên cao và bay vòng quanh địa cầu, như Mặt trăng. Người phát minh ra những cỗ máy này cũng đã tạo ra những phương tiện tự hành có khả năng di chuyển mà không cần con người điều khiển. Tôi muốn gặp người đàn ông này nhưng vị khách lạ của tôi sợ rằng anh ta sẽ nhận ra tôi. Vì dường như tên và ngoại hình của tôi đã được biết đến, ngay cả ở tương lai này, và các tác phẩm của tôi vẫn được bảo tồn.

Tôi hài lòng lắm vì nhiều ý tưởng của tôi đã được thực hiện bằng sử dụng các vật liệu và phương pháp chưa được biết đến trong thời đại của tôi, bao gồm một cỗ máy bay được giữ ở trên cao bằng cách xoay cánh và một thiết bị giúp người ta có thể thở dưới nước. Tôi cũng rất hài lòng vì những bức tranh của tôi đủ khả năng làm hài lòng nhân loại. Trước khi đưa tôi trở lại thời gian của mình, người khách lạ của tôi đưa tôi đến Paris, để xem bức chân dung La Gioconda của tôi được treo ở một nơi danh dự. Điều đó nhắc nhở tôi: tôi phải hoàn thành nó.

Tiếng Việt